Chất dẻo cũng dựa trên sự hội tụ của một số kiến thức khác nhau cùng nổi lên khoảng năm 1910

vào khoảng năm 1890, dưới tay ba người đàn ông: Joseph Pulitzer, đầu tiên ở St. Louis rồi đến New York; Adolph Ochs, người vực dậy New York Times từ chỗ đang thoi thóp thành một tờ báo hàng đầu nước Mỹ; và William Randolph Hearst, người phát minh ra chuỗi báo chí hiện đại.

Chất dẻo cũng dựa trên sự hội tụ của một số kiến thức khác nhau cùng nổi lên khoảng năm 1910. Trước hết là hóa hữu cơ do người Đức đi tiên phong, sau đó được Leo Baekeland, một người Bỉ làm việc tại New York, hoàn thiện. Thứ hai là sự nhiễu xạ tia X-quang, qua đó người ta mới nắm được cấu trúc của các tinh thể. Thứ ba là công nghệ chân không cao độ. Cuối cùng, áp lực từ Chiến tranh Thế giới thứ Nhất khiến chính phủ Đức tăng cường đầu tư nghiên cứu polime hóa nhằm tìm ra một chất thay thế cao su. Nhưng phải đến hai mươi năm sau, nylon mới xuất hiện trên thị trường.

human-resource

Chất dẻo cũng dựa trên sự hội tụ của một số kiến thức khác nhau cùng nổi lên khoảng năm 1910

Khi chưa thu thập đủ kiến thức cần thiết, đổi mới dựa trên kiến thức chưa đủ độ chín và sẽ có nguy cơ thất bại rất cao. Trong phần lớn trường hợp, tất cả mảnh ghép là sẵn có, có thể đang được sử dụng ở đâu đó rồi, chỉ chờ người đổi mới chắp nối mà thôi. Đó là trường hợp của Universal Bank giai đoạn từ 1865 đến 1875. Đó là trường hợp của máy vi tính sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Đôi khi người đổi mới có thể xác định rõ những mảnh ghép còn thiếu và cung cấp chúng như trong trường hợp của Joseph Pulizer, Adolph Ochs và William Randolph Hearst. Họ đã tạo ra quảng cáo hiện đại và mở đường cho cái mà ngày nay chúng ta gọi là truyền thông. Về cơ bản, truyền thông là sự truyền bá hàng loạt cả thông tin lẫn quảng cáo. Anh em nhà Wright cũng đã định vị được những mảnh ghép còn thiếu – phần lớn là toán học – để rồi tự mình cung cấp chúng thông qua việc xây dựng một chiếc hầm lạnh không khí và chủ động kiểm tra các học thuyết toán học.